Hai mươi năm một chữ An, vẹn nguyên một chữ Tình
Ngày 6/6 hôm nay, giữa cái nắng mưa thất thường của đất Sài Gòn, Luật sư Quỳnh Như bỗng giật mình nhìn lại một chặng đường dài đã qua. Hai mươi năm trời dựng bảng hiệu An Luật...
Hai giọng nhìn từ An Luật: tình người trong vụ việc và cấu trúc rủi ro phía sau nó.
Ngày 6/6 hôm nay, giữa cái nắng mưa thất thường của đất Sài Gòn, Luật sư Quỳnh Như bỗng giật mình nhìn lại một chặng đường dài đã qua. Hai mươi năm trời dựng bảng hiệu An Luật...
Cái ghế nhân viên ngồi thì còn đó. Nhưng danh sách khách hàng, file thiết kế, quy trình vận hành... mấy thứ đó không có hình dạng rõ ràng, và chúng không kêu leng keng khi bị đem đi.
Bắt ghen rành rành tới lần thứ ba rồi, đủ để ly hôn chưa Luật sư Như?. Câu hỏi nghẹn ngào của người vợ tội nghiệp chiều nay đã chạm vào một góc nhìn hôn nhân rất khác của Như...
Tôi không ghét Zalo. Zalo là một công cụ rất tiện. Nhưng có một hiện tượng nguy hiểm: nhiều doanh nghiệp đang dùng Zalo như thể nó là phòng pháp chế, phòng kế toán, và kho chứng cứ cùng một lúc.
Cánh cửa phòng xử đóng lại, ánh đèn tắt đi, nhưng cuộc đời của những con người lầm lỡ bây giờ mới bước vào khúc quanh tăm tối nhứt. Làm luật sư bào chữa hình sự, Như không chọn lách luật né tội...
Có một kiểu hợp đồng rất phổ biến ở Việt Nam, đặc biệt trong giới làm ăn nhỏ, founder mới khởi nghiệp. Nó không nằm trên giấy. Nó nằm trong đầu mỗi người. Mà khổ cái, đầu mỗi người lại là một cái bản Word khác nhau...
Khởi nghiệp kiểu miền Tây: Ba bốn đứa ngồi lại bên bàn nhậu, làm vài chai bia, dĩa mồi bén là chốt kèo làm ăn vì tin nhau là chính. Tới chừng bể nồi cơm, lỗ lả ập xuống thì anh em dứt tình, đòi lôi luật ra cự nự nhau.
Người miền Tây mình hào sảng, cho nhau cái nền nhà, cắt cho đứa em góc vườn làm vốn… tất thảy chỉ cần cái gật đầu bên mâm rượu. Ai dè đâu thời thế thay đổi, lời hứa năm nào nhường chỗ cho tờ đơn kiện lạnh lùng.
Người ta đi tìm luật sư để tìm cái LÝ, nhưng trong cuộc đời này, cái lý nhiều khi nó lạnh ngắt như cây nước đá vậy đó. Có những vụ kiện thắng lợi vang dội ở Tòa, nhưng tình nghĩa ruột rà đã rách nát hết trơn.
Lúc mặn nồng, củ ấu méo xẹo người ta cũng cắn làm đôi, cái chòi lá dột trước dột sau cũng thấy ấm áp. Tới chừng lòng người đã cạn, hết tình hết nghĩa rồi thì cái sổ hồng vuông vức bỗng dưng biến thành cái chiến trường.