Thực Tiễn Dân Sự

Cự cãi ngoài Tòa, thắng được chữ Lý nhưng thua chữ Tình

Người ta đi tìm luật sư để tìm cái LÝ, nhưng trong cuộc đời này, cái lý nhiều khi nó lạnh ngắt như cây nước đá vậy đó. Có những vụ kiện thắng lợi vang dội ở Tòa, nhưng tình nghĩa ruột rà đã rách nát hết trơn.

Luật sư Đinh Thị Quỳnh Như5 phút đọc

Người ta hay biểu làm luật sư là sướng lắm, ăn trắng mặc trơn, bước vô Tòa cự cãi dõng dạc, thắng kiện một cái là ôm tiền thù lao cười hớn hở. Mà thiệt tình, ở đời cái gì nhìn bề ngoài cũng ngon ăn hết trơn á, chỉ có người trong kẹt mới thấu được cái nỗi trăn trở phía sau.

Bởi vậy, mấy lúc rảnh rang sau mấy phiên xử căng thẳng, Như hay ngồi một mình bên ly cà phê đá, ngó dòng người qua lại trên đường mà lòng nặng trĩu. Người ta đi tìm luật sư để tìm cái LÝ, nhưng trong cuộc đời này, cái lý nhiều khi nó lạnh ngắt như cây nước đá vậy đó. Thắng được chữ lý ở Tòa, nhưng ngoảnh mặt nhìn lại thì chữ tình nó rách nát hết trơn, vậy thử hỏi có đáng vui hổng?

Như nhớ hoài một vụ án đất đai cách đây mấy năm. Khách hàng của Như là hai vợ chồng người anh lớn, thưa đứa em út ruột thịt của mình ra Tòa để đòi lại phân nửa mảnh đất vườn do cha mẹ để lại. Ngặt một nỗi, hồi xưa cha mẹ cho đất chỉ nói miệng với nhau bên mâm cơm, hổng có tờ di chúc hay giấy tờ lận lưng nào hết. Tới chừng đất tăng giá, đứa em út nảy lòng tham, đem làm sổ đỏ đứng tên một mình rồi đòi bán sạch, hổng chia cho anh một tấc nào.

Vụ đó, Như cùng mấy đứa em ở An Luật đi tới đi lui xuống miệt vườn hụt cả hơi, lục tìm từng tờ giấy thuế cũ, lấy lời khai của mấy ông chú bác hàng xóm sống từ thời chế độ cũ để làm chứng cứ. Ra Tòa, bằng những lập luận sắc bén và chứng cứ rõ ràng, Như đã giúp người anh thắng kiện xuất sắc. Tòa tuyên hủy một phần sổ đỏ của người em, trả lại đúng phần đất cho người anh lớn.

Lúc Tòa tuyên án xong, người anh mừng húm, chạy lại nắm tay Như cám ơn rối rít. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Như nhìn qua phía bên kia băng ghế. Đứa em út mặt mày xám ngoét, đứng dậy nhìn trừng trừng vô mặt anh mình rồi hét lớn: Từ nay tôi hổng có anh em gì với ông nữa hết! Đám giỗ ba má ông đừng có vác mặt về!. Nói xong, nó đùng đùng bỏ chạy ra khỏi phòng xử, bỏ lại người mẹ già ngồi khóc ngất bên hàng hiên.

Lúc đó, người anh bỗng sững sờ, hai bàn tay đang nắm tay Như tự dưng buông thõng xuống. Cái niềm vui chiến thắng trên mặt ảnh bay biến đâu mất tiêu, chỉ còn lại một sự bàng hoàng, trống rỗng.

Chiếc xe chở Như về lại Sài Gòn chạy bon bon trên đường cao tốc, mà trong đầu Như cứ văng vẳng tiếng khóc của người mẹ và câu chửi thề của đứa em. Vụ đó An Luật thắng lớn, danh tiếng văn phòng đi lên, tiền thù lao nhận đủ. Nhưng thiệt tình, tối đó Như nuốt cơm hổng trôi. Như tự hỏi mình: Mình giúp người ta đòi lại được miếng đất, nhưng vô tình cũng dứt đứt đoạn dây tình nghĩa ruột rà của một gia đình. Như vậy là mình đang hành đạo cứu người, hay đang đẩy họ vô cảnh ly tán?

Sau này trải nghiệm nhiều hơn, Như mới ngộ ra. Luật sư giỏi hổng phải là người bằng mọi giá phải đè bẹp đối phương ở Tòa. Luật sư có tâm là người phải nhìn thấy trước cái hậu quả sau bản án. Nếu cứ đem luật ra khè nhau, ép nhau vô đường cùng thì kết cục chỉ có hận thù chồng chất.

Bởi vậy, trong chương trình 1 giờ gặp Như, khi khách hàng tới kể chuyện tranh chấp ruột thịt, Như hổng bao giờ xúi họ làm đơn kiện liền đâu. Như luôn hỏi một câu nghe thực tế nhứt: Giờ thắng miếng đất đó mà tết nhứt hổng còn anh em nhìn mặt nhau, đám giỗ quảy ngồi riêng một mâm, anh/chị chịu nổi hổng? Nếu chịu nổi thì mình đi tiếp, còn hổng nổi thì để Như tìm cách khác.

Cái cách khác của Như chính là đối thoại, là hòa giải, là đem cái tình của người miền Tây ra mà phân tích, khuyên nhủ đôi bên bớt một câu, nhường một bước. Thà là chịu thiệt một chút xíu về tiền bạc, nhưng giữ được cái gốc rễ gia đình, giữ được giấc ngủ ngon mỗi đêm.

Nghề luật đối với Như, suy cho cùng nó giống như việc đi gỡ một cuộn chỉ rối vậy đó. Phải nhè nhẹ tay, kiên nhẫn tìm cái nút thắt mà tháo, chứ cứ lấy kéo cắt phăng một cái cho lẹ thì sợi chỉ nó cũng đứt làm đôi, hổng bao giờ nối lại được nữa...