Hôn Nhân Gia Đình

Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau tới cái sổ hồng cũng chia

Lúc mặn nồng, củ ấu méo xẹo người ta cũng cắn làm đôi, cái chòi lá dột trước dột sau cũng thấy ấm áp. Tới chừng lòng người đã cạn, hết tình hết nghĩa rồi thì cái sổ hồng vuông vức bỗng dưng biến thành cái chiến trường.

Luật sư Đinh Thị Quỳnh Như5 phút đọc

Hồi xưa ông bà mình hay nói Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng vuông. Cái câu ca dao xứ mình nghe sao mà nó thấm thía. Ngồi ở văn phòng An Luật mười mấy hai mươi năm trời, chứng kiến biết bao nhiêu cặp vợ chồng dắt tay nhau vô đây, Như thấy cái câu đó nó hổng có sai chạy đi đâu được hết trơn á.

Lúc còn thương, củ ấu méo xẹo người ta cũng cắn làm đôi, cái chòi lá dột trước dột sau cũng thấy ấm áp. Tới chừng lòng người đã cạn, hết tình hết nghĩa rồi thì cái sổ hồng vuông vức, rõ ràng từng mét đất, cái nhà lầu mấy tấm bỗng dưng biến thành cái chiến trường. Người ta đòi chia nhau từng cái bàn, cái ghế, thậm chí cự nự nhau từng cái chén ăn cơm. Coi có chua chát hông cơ chứ?

Tuần rồi, có một chị dưới miệt Tiền Giang đón xe đò lên tìm Như. Chỉ bước vô phòng, chưa kịp ngồi ấm chỗ là hai hàng nước mắt đã chảy ròng ròng. Chỉ kể, hồi hai vợ chồng mới cưới, trong tay hổng có một cắc một đồng. Chồng đi làm mướn, vợ ở nhà nuôi heo, chắt móp từng đồng tiền cắc mới mua được miếng đất, cất được cái nhà khang trang. Vậy mà tới lúc có đồng ra đồng vào, anh ảnh lại có người khác. Chị chịu hổng nổi nên đành làm đơn ly hôn.

Nỗi đau phản bội chưa nguôi, chị lại nhận thêm cái đòn chí mạng từ người chung chăn gối mấy chục năm. Anh đòi chia đôi miếng đất mặt tiền – nơi mà chị đang buôn bán nhỏ để nuôi hai đứa nhỏ ăn học. Anh biểu: Luật pháp là chia đôi, tài sản chung thời kỳ hôn nhân thì mỗi người một nửa, cô hổng chịu thì ra Tòa!. Chị khóc mướt, hỏi Như: Giờ ảnh ép tôi vô đường cùng, tôi mất nhà mất đất rồi lấy gì nuôi con đây luật sư?

Như nhìn chị, đứt ruột đứt gan. Như biết, Tòa án xử thì dễ lắm, cứ căn cứ theo giấy tờ, luật định sao thì phân chia vậy, ai có công sức đóng góp nhiều hơn thì xem xét thêm một chút. Nhưng cái lý của luật pháp đôi khi nó lạnh lùng lắm, nó hổng thể nào bù đắp được cái vết thương sâu hoắm trong lòng người phụ nữ bị phụ bạc.

Như nắm tay chị, biểu: Chị lau nước mắt đi, uống miếng nước trà cho ấm bụng rồi nghe Như nói nè. Chuyện đâu còn có đó. Luật pháp sinh ra là để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của con người, chứ hổng phải để người ta dùng làm vũ khí ép nhau vô đường cùng đâu chị.

Trong trường hợp này, Như hổng có khuyên chị ra Tòa cự cãi liền cho tổn hao nguyên khí. Như hướng dẫn chị cách thu thập lại toàn bộ chứng cứ về việc tạo lập tài sản, chứng minh nguồn tiền, và quan trọng nhứt là nghĩa vụ nuôi dưỡng hai đứa con chưa thành niên. Luật hôn nhân gia đình mình có quy định rất rõ về việc bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và trẻ em khi phân chia tài sản, chứ đâu phải cứ đòi chia đôi khơi khơi là được đâu hà.

Sau khi nghe Như phân tích cái lý, cái tình, định hướng cho chị từng bước đi pháp lý rõ ràng, cái mặt chị mới giãn ra được chút đỉnh. Chị bảo: Nghe luật sư nói xong, tôi thấy cái bụng nó nhẹ re. Hồi nãy đi trên đường, đầu óc tôi rối nùi như tơ vò, chỉ muốn làm liều cho rồi.

Mấy bạn thấy đó, cái nghề luật sư của Như ngộ lắm. Nhiều khi người ta tìm tới mình hổng phải để đòi thắng thua bằng mọi giá, mà người ta cần một cái phao để vịn vô lúc đang chới với giữa dòng nước dữ. Miếng đất, cái nhà, cái sổ hồng... suy cho cùng cũng chỉ là vật ngoài thân. Gặp chuyện xào xáo, điều quan trọng nhứt là mình phải giữ được cái đầu lạnh để bảo vệ quyền lợi cho mình và cho các con, nhưng cũng phải giữ cái lòng lành để sau bản án, mình còn có thể ngẩng cao đầu mà sống tiếp.

Bởi vậy, Như hay nói với mấy đứa em trong văn phòng: Làm luật sư hôn nhân gia đình, trước khi lật cuốn luật ra coi, thì phải biết lóng nghe cái nỗi lòng của người ta trước đã.

Đừng để tới lúc kéo nhau ra Tòa, nhìn lại chỉ thấy một đống đổ nát của cái gọi là tình nghĩa vợ chồng…